TIN MỚI:

"Có thể em sẽ muốn lấy chồng tôi đấy"

NYTimes,Dân trí
20:05 19/04/2017
Amy Krouse Rosenthal - nhà viết kịch bản, nhà làm phim cho trẻ em qua đời ở tuổi 51 vì bệnh ung thư vào 13.3.2017. Bài viết cô để lại tìm bạn đời mới cho chồng đã gây chấn động mạng xã hội khi nó được công bố 10 ngày trước khi Amy mất.

"Trong một thời gian, tôi đã luôn cố gắng viết ra những điều này, nhưng mooc phin và thiếu bánh burger phô mai (giờ đang thế nào nhỉ, 5 tuần rồi nói không với đồ ăn thực sự) đã làm tôi cạn kiệt năng lượng. Thêm vào đó, những cơn ngủ vặt bất chợt cứ đến làm câu chữ dở dang, tôi không thể hoàn thành công việc nhanh như mong muốn. Song phải thú nhận rằng, đây cũng là một hành trình thú vị trong đời.

Nhưng tôi vẫn phải viết, vì tôi đang phải đối mặt với một "thời hạn", trong trường hợp này, là một thời hạn rất áp lực.

Tôi đã kết hôn với người đàn ông phi thường nhất trong 26 năm, và tôi đã định sẽ sống chung với anh ấy ít nhất là 26 năm nữa. Trò đùa trớ trêu, một cặp vợ chồng đến phòng cấp cứu vào một buổi tối muộn ngày 5.9.2015. Sau vài tiếng đồng hồ cùng vài xét nghiệm, bác sĩ cho biết cơn đau bất thường mà người vợ cảm nhận bên vùng phải của cô ấy không phải cơn đau ruột thừa như họ nghi ngờ, mà là ung thư buồng trứng. Trở về nhà vào sáng sớm hôm sau, bằng cách nào đó, qua cú sốc khủng khiếp, cả hai vợ chồng đều hiểu rằng ngày hôm nay, cái ngày họ biết được điều gì đang xảy ra, cũng là ngày họ chính thức gạt bỏ mọi dự định chung cho tổ ấm. Đứa con nhỏ nhất trong ba đứa của họ chỉ vừa mới rời ghế giảng đường. Nhiều kế hoạch trở nên rất rối.

Không còn chuyến đi nào cùng gia đình đến Nam Phi. Giờ không còn lý do gì để nộp đơn xin học bổng Harvard. Không chuyến đi trong mơ nào tới Châu Á với mẹ tôi cả, không trại sáng tác cho các nhà văn tại những ngôi trường tuyệt vời ở Ấn Độ, Vancouver, Jakarta. Chẳng nghi ngờ gì nữa về việc hai chữ cancer (ung thư) và cancel (hủy bỏ) hóa ra giống nhau đến vậy.

Đây là lúc tôi phải nhìn vào phương án B - chỉ sống cho hiện tại. Còn tương lai, cho phép tôi giới thiệu với em người đàn ông dịu dàng nhất trong bài viết này, Jason Brian Rosenthal.

Anh ấy là người rất dễ khiến người khác phải yêu. Một ngày, tôi đã phải lòng anh ấy.

Để tôi giải thích: Bạn của bố tôi, chú John, đều quen biết tôi và Jason lâu rồi, nhưng tôi và Jason thì chưa từng gặp mặt. Tôi đi miền Đông học rồi có công việc đầu tiên ở California. Khi tôi trở về nhà ở Chicago, chú John - người nghĩ tôi và Jason sẽ làm thành một cặp hoàn hảo - đã sắp xếp cho chúng tôi một cuộc gặp.

Đó là năm 1989, chúng tôi chỉ mới 24. Tôi không hề kỳ vọng chuyện này sẽ đến đâu nhưng khi anh ấy gõ cửa ngôi nhà bé nhỏ của chúng tôi, tôi đã nghĩ: "Ừ, ồ, ở người này có điểm gì đó rất đáng mến". Cuối bữa tối hôm đó, tôi biết mình muốn cưới Jason. Còn Jason? Một năm sau anh ấy mới biết thế.

Tôi chưa bao giờ lên Tinder, Bumble hay eHarmony, nhưng tôi sẽ tạo một hồ sơ cho Jason ở đây, dựa trên những kinh nghiệm của tôi khi chung sống cùng nhà với anh ấy, trong, 9490 ngày.

Anh ấy cao 1.78m, nặng 72 kg, tóc muối tiêu và đôi mắt màu nâu. Danh sách những đức tính sau đây của anh ấy không theo thứ tự nào vì với tôi tất cả đều quan trọng theo một cách nào đó.

Anh ấy ăn mặc sắc sảo. Các con trai lớn của chúng tôi, Justin và Miles, thường xuyên mượn đồ của bố. Những người biết anh ấy hay mới chỉ tình cờ nhìn thấy khe hở giữa trang phục và giày của anh ấy thôi cũng sẽ biết anh ấy có một đôi tất tuyệt vời. Anh ấy cân đối và thích giữ dáng.

Nếu ngôi nhà của chúng tôi biết nói, nó sẽ thêm thắt rằng Jason không phải người khéo tay. Nhưng về phần ẩm thực, may quá, anh ấy biết nấu ăn. Sau một ngày dài, chẳng vui thú nào ngọt ngào hơn việc nhìn thấy anh ấy bước vào nhà, đổ một túi hàng tạp hóa xuống bàn và bắt đầu nấu bữa tối.

Jason thích nghe nhạc sống, đó là hoạt động chung yêu thích nhất của chúng tôi. Tôi sẽ nói thêm rằng, con gái 19 tuổi của chúng tôi, Paris, thích đi nghe hòa nhạc cùng bố hơn bất kỳ ai khác.

Khi tôi viết cuốn hồi ký đầu tiên của mình, tôi đã giữ lại một vài phần mà người biên tập muốn tôi mở rộng hơn. Cô ấy nói "tôi muốn thấy nhân vật này nhiều hơn".

Tất nhiên, tôi đồng ý, anh ta là một nhân vật quyến rũ. Nhưng thật buồn cười khi cô ấy nói "Jason, hãy viết thêm về Jason".

Anh ấy là một người cha hoàn toàn tuyệt vời. Cứ hỏi ai cũng được. Thấy anh chàng ở góc phố không? Hỏi anh ấy đi và anh ấy sẽ nói, "Jason cừ lắm, anh ấy có thể lật bánh pancake".

Jason biết vẽ tranh. Tôi yêu những tác phẩm nghệ thuật của anh. Lẽ ra tôi đã có thể gọi anh ấy là nghệ sĩ nếu không phải anh ấy có bằng luật và làm việc ở văn phòng trung tâm thành phố từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều, hay ít nhất đã làm thế khi tôi còn chưa bị bệnh.

Nếu em đang tìm kiếm một người đàn ông mơ mộng, thích khám phá và ham du lịch, Jason là người đó. Anh ấy yêu những đồ nhỏ xinh như thìa nêm, lọ hoa, một tác phẩm điêu khắc nho nhỏ về đôi tình nhân đang ngồi trên chiếc ghế - món quà anh ấy đã tặng tôi để gợi nhắc gia đình chúng tôi đã bắt đầu như thế nào.

Jason thuộc tuýp đàn ông này: Xuất hiện ở buổi siêu âm thai đầu tiên của chúng tôi với hoa. Người đàn ông luôn làm tôi ngạc nhiên mỗi sáng Chủ nhật với cách trang trí mặt cười cho bữa điểm tâm: một chiếc thìa, một chiếc cốc và một quả chuối, bởi vì anh ấy luôn dậy sớm.

Đây chính là người đàn ông sẽ xuất hiện ở siêu thị hay trạm xăng và nói: "Đưa tay của em cho tôi", và thế là, một phong kẹo cao su nhiều màu sắc sẽ xuất hiện. (Anh ấy biết tôi thích đủ vị đủ màu, trừ màu trắng). Giờ tôi đoán em đủ hiểu về anh ấy rồi.

Chờ đã. Tôi đã nói rằng anh ấy rất đẹp trai chưa? Tôi sẽ nhớ việc ngắm nhìn khuôn mặt của anh ấy lắm.

Nếu anh ấy giống như một hoàng từ và chuyện của chúng tôi có vẻ như cổ tích, thì nó cũng không xa vời đâu, trừ phần tôi bị ung thư.

Tôi muốn có nhiều thời gian hơn ở bên Jason, muốn có nhiều thời gian hơn bên các con. Tôi muốn có nhiều thời gian hơn nhấm nháp martini ở câu lạc bộ jazz vào tối thứ Năm, nhưng điều này rồi sẽ không xảy ra nữa. Có lẽ tôi chỉ còn vài ngày được làm người trên hành tinh này. Vậy tại sao tôi đang làm những việc này?

Tôi đang gói ghém quà cho Valentine sắp tới, và món quà thực sự nhất tôi có thể hy vọng chính là một người nào đó phù hợp, đọc được bài viết này, sẽ tìm thấy Jason, và một câu chuyện tình yêu khác bắt đầu.

Tôi sẽ để lại dưới đây một khoảng trống đầy chủ ý, như cách để hai người có thể có một khởi đầu hoàn toàn mới mà hai người xứng đáng được nhận.